
Nền móng vững chắc cho người Việt xa xứ
“Nếu bạn hỏi tôi điều gì tạo ra sự thịnh vượng bền vững cho một cộng đồng người Việt ở nước ngoài, tôi sẽ không trả lời bằng một “mẹo kiếm tiền”. Tôi sẽ trả lời bằng hai chữ: nền móng. Nền móng là thứ không nhìn thấy ngay, nhưng quyết định bạn đứng vững hay sụp đổ khi thời cuộc đổi chiều, khi thị trường siết chặt, khi năng lượng sống xuống thấp, khi gia đình có biến cố, khi bạn phải ra quyết định lớn trong cô đơn.”
Nếu bạn hỏi tôi điều gì tạo ra sự thịnh vượng bền vững cho một cộng đồng người Việt ở nước ngoài, tôi sẽ không trả lời bằng một “mẹo kiếm tiền”. Tôi sẽ trả lời bằng hai chữ: nền móng. Nền móng là thứ không nhìn thấy ngay, nhưng quyết định bạn đứng vững hay sụp đổ khi thời cuộc đổi chiều, khi thị trường siết chặt, khi năng lượng sống xuống thấp, khi gia đình có biến cố, khi bạn phải ra quyết định lớn trong cô đơn.
Tôi viết bài này từ một niềm tin có cơ sở. Tôi đã chứng kiến một người bạn của mình, anh Nguyễn Văn Hải, đi từ điểm xuất phát gần như không có gì tại Bắc Âu đến việc xây dựng một doanh nghiệp spa vững chắc, đội ngũ ổn định, doanh thu mỗi năm gần mười lăm tỷ đồng, hơn mười nhân sự, thương hiệu cá nhân rõ ràng trên mạng xã hội. Nhưng điều tôi quý nhất ở Hải không phải là con số. Điều tôi quý nhất là cái nền anh đặt xuống cho đời mình và cho những người đi cùng anh: kỷ luật, nghề thật, chính trực, và hệ sinh thái tôn trọng con người.

Và rồi, khi nhìn rộng hơn về cộng đồng người Việt tại Đan Mạch, tôi thấy một cơ hội rất lớn. Nếu nền móng kiểu Nguyễn Văn Hải được kết hợp với một hệ sinh thái đào tạo con người có thêm huyền học ứng dụng một cách có trách nhiệm, người Việt ở nước ngoài hoàn toàn có thể bước vào một giai đoạn thịnh vượng hơn, không chỉ giàu hơn mà còn vững hơn, an hơn, và có định hướng hơn.
Nền móng vững chắc không bắt đầu từ vốn, mà bắt đầu từ kỷ luật
Anh Nguyễn Văn Hải đã sống và làm việc tại Thụy Điển hơn mười năm. Trước khi có công ty spa và đội ngũ, anh từng dậy từ năm giờ sáng đi nhặt lon nước bỏ đi để đổi lấy vài đồng cho bữa ăn. Anh từng đi xin việc khắp nơi nhưng bị từ chối, vì không giao tiếp được, vì có con nhỏ, vì không có nghề, vì bị nhìn như một người “không có giá trị”. Nhiều người rơi vào hoàn cảnh đó sẽ chọn quay về, hoặc chấp nhận sống cầm chừng.
Hải thì khác. Anh chấp nhận một sự thật rất lạnh: đường lui không còn, chỉ còn đường đi tới. Và anh bắt đầu xây nền bằng cách học nghề và nâng năng lực từng ngày. Anh từng làm bếp với cường độ cao, rồi rẽ sang lĩnh vực làm đẹp, học nails, học nối mi, miệt mài nhiều năm. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy kết quả, nhưng người hiểu chuyện sẽ thấy “cách xây nền”: không nóng vội, không tắt, không ảo tưởng.
Một nền móng như vậy tạo ra thứ quý nhất của doanh nhân ở đất khách: quyền chủ động. Khi có nghề, bạn không sợ bị bỏ rơi. Khi có kỷ luật, bạn không sợ thị trường đổi. Khi có chính trực, bạn giữ được khách hàng và giữ được đội ngũ.
Hệ sinh thái của Nguyễn Văn Hải: spa không chỉ làm đẹp, mà làm người ta đứng thẳng hơn
Điểm đặc biệt trong mô hình của Hải là anh không bán dịch vụ đơn thuần. Anh bán trải nghiệm và sự thay đổi. Khách hàng đến spa của anh không chỉ để “đẹp hơn”, mà để được lắng nghe, được tôn trọng, được thấy mình xứng đáng, và bước ra tự tin hơn.

Ở đây có một nguyên tắc kinh doanh rất đáng giá: muốn bền, phải chạm được vào phẩm giá của khách hàng. Trong môi trường Bắc Âu, nơi tiêu chuẩn dịch vụ cao và cạnh tranh mạnh, điều khiến khách quay lại không chỉ là kỹ thuật, mà là cảm giác được đối xử đúng. Hải đặt trải nghiệm khách hàng lên cao nhất và giữ một tiêu chuẩn tưởng như đơn giản nhưng rất hiếm: trong kinh doanh có thể thiếu vốn, thiếu may mắn, nhưng không được thiếu sự chính trực.
Không dừng ở đó, Hải còn xây nền cho người lao động Việt nơi đất khách. Trước khi gặp anh, nhiều người không có nghề, không tự tin, thu nhập chỉ đủ tồn tại. Sau khi đi cùng anh, có người có nghề, có thể tạo thu nhập gần tám mươi triệu mỗi tháng, và quan trọng hơn là có lòng tự trọng nghề nghiệp. Thay đổi lớn nhất không nằm ở tiền, mà ở việc họ ngẩng cao đầu hơn khi bước ra cuộc đời.
Nền móng của Hải là như vậy. Làm đẹp, nhưng không hời hợt. Dạy nghề, nhưng không chỉ dạy tay. Kinh doanh, nhưng không bỏ rơi con người.
Cộng đồng người Việt tại Đan Mạch: tiềm năng lớn, nhưng thiếu “hệ thống hóa” để bứt lên
Đan Mạch là một môi trường sống có phúc lợi xã hội tốt, kỷ luật xã hội cao, yêu cầu chuyên nghiệp rõ ràng. Với người Việt, đây vừa là cơ hội vừa là thách thức. Cơ hội nằm ở việc nếu bạn làm đúng chuẩn, bạn có thể xây một đời sống ổn định và một doanh nghiệp bền. Thách thức nằm ở việc nhiều người Việt qua đây vẫn mang tư duy “làm công để tồn tại”, ngại học lại từ đầu, thiếu nghề có giá trị cao, và thiếu một cộng đồng đủ mạnh để kéo nhau lên.

Tôi tin cộng đồng người Việt tại Đan Mạch đang cần ba thứ rất cụ thể.
Thứ nhất là một hệ đào tạo nghề và dịch vụ theo chuẩn quốc tế, giúp người mới có lộ trình rõ ràng để tạo thu nhập và tự chủ.
Thứ hai là một hệ đào tạo tư duy kinh doanh và tài sản số, để người đã ổn định có thể bước lên tầng tiếp theo, không bị giới hạn bởi thời gian đổi lấy tiền.
Thứ ba là một hệ thống giúp người ta hiểu bản thân, hiểu chu kỳ đời mình, để ra quyết định sáng hơn, đỡ trả giá bằng sai lầm kéo dài. Ở đây, huyền học ứng dụng có thể đóng vai trò, nếu nó được dùng đúng cách.
Huyền học ứng dụng, nếu làm đúng, là công cụ định hướng chứ không phải mê tín
Tôi nói rõ điều này để bạn yên tâm. Huyền học không thay thế năng lực. Nó không thể biến một người lười thành giàu, và không thể biến một doanh nghiệp thiếu chất lượng thành bền vững. Nhưng huyền học ứng dụng có thể giúp một người nhìn rõ cấu trúc bản thân, điểm mạnh, điểm yếu, thiên hướng, chu kỳ lên xuống theo giai đoạn, để chọn đúng môi trường, đúng cách làm, đúng nhịp hành động.
Nếu bạn là người Việt ở nước ngoài, bạn sẽ hiểu một nỗi đau âm thầm: không phải lúc nào bạn cũng có người thân bên cạnh để tham vấn. Bạn ra quyết định trong cô đơn, nhiều khi vừa làm vừa đoán. Những quyết định như chọn nghề, chọn đối tác, chọn thời điểm đầu tư, chọn hướng phát triển thương hiệu cá nhân, đôi khi sai một bước là trả giá vài năm.


Huyền học ứng dụng, như Bát tự hay Tứ trụ theo trường phái học thuật, khi được tiếp cận có trách nhiệm, có thể trở thành một công cụ phản tư. Nó giúp bạn đặt câu hỏi đúng: giai đoạn này mình cần củng cố điều gì, mình nên ưu tiên tích lũy hay mở rộng, mình đang thiếu sự ổn định hay thiếu đột phá, mình hợp môi trường nào để phát triển bền.
Điểm mấu chốt là “có trách nhiệm”. Không hù dọa. Không thần thánh hóa. Không bán niềm tin. Chỉ dùng như một bản đồ tham khảo để tăng chất lượng quyết định.
Khi nền móng của Nguyễn Văn Hải kết hợp hệ sinh thái đào tạo và huyền học: một mô hình thịnh vượng cho người Việt tại Đan Mạch
Tôi hình dung một mô hình rất thực tế, xuất phát từ cách Hải đã làm ở Thụy Điển và điều cộng đồng tại Đan Mạch đang cần.
Hải có một nền tảng vận hành và đào tạo nghề đã chứng minh hiệu quả. Anh hiểu cách xây đội ngũ, cách giữ chất lượng dịch vụ, cách biến trải nghiệm khách hàng thành lợi thế cạnh tranh. Anh cũng đang đi theo hướng xây tài sản số bằng nội dung, nghĩa là anh hiểu cách tạo niềm tin trên internet trước khi bán hàng.
Nếu đặt nền tảng đó vào cộng đồng người Việt tại Đan Mạch, chúng ta có thể tạo ra một hệ sinh thái đào tạo theo ba lớp, nhưng không phải lý thuyết.
Lớp đầu là nghề và tác phong. Người mới cần có nghề, có chuẩn dịch vụ, có kỷ luật làm việc, có cách giao tiếp và xử lý trải nghiệm khách hàng trong văn hóa Bắc Âu.
Lớp thứ hai là tư duy kinh doanh và tài sản số. Khi đã có nghề, người ta cần học cách làm thương hiệu cá nhân, học content, học marketing, học cách xây khách hàng trung thành, học cách tạo dòng thu nhập không phụ thuộc hoàn toàn vào thời gian làm việc.
Lớp thứ ba là huyền học ứng dụng để tối ưu ra quyết định. Đây là phần tinh tế, và cũng là phần nhiều người hiểu sai. Nếu làm đúng, nó giúp học viên hiểu bản thân để chọn chiến lược phù hợp, thay vì sao chép người khác. Có người hợp tích lũy lâu và bền, có người hợp mở rộng nhanh, có người hợp làm dịch vụ cao cấp, có người hợp đào tạo và xây cộng đồng. Khi người ta đi đúng “nhịp” của mình, tỷ lệ bền tăng lên rất nhiều.
Tôi, Đỗ Hải Vương Nam, có thể đóng vai trò gì trong hệ sinh thái này?
Tôi đi lên từ ngành vàng bạc đá quý và sản xuất, trong một nền tảng gia đình có nhà máy nhiều thập kỷ và mạng lưới cung ứng rộng. Tôi học quản trị kinh doanh bài bản, rồi quay về Việt Nam xây hệ sinh thái Vương Kim Bảo theo hướng chuẩn hóa sản xuất, chuẩn hóa tư vấn và phát triển phong thủy ứng dụng theo tư duy hệ thống.
Nếu một ngày có sự kết hợp giữa nền móng đào tạo con người của Hải và hướng đi huyền học ứng dụng của tôi, tôi tin chúng ta có thể tạo ra một chương trình đào tạo dành riêng cho người Việt tại Đan Mạch và Bắc Âu, theo cách tôn trọng thực tế đời sống ở nước ngoài.

Tôi có thể giúp cộng đồng ở phần “bản đồ”, tức là phần định hướng. Không ai cần nghe những lời hứa mơ hồ. Người ta cần một cách nhìn giúp họ giảm sai lầm, tăng chất lượng quyết định, tăng sự ổn định nội tâm để đi đường dài. Khi nội tâm ổn, người ta học nhanh hơn, làm đều hơn, và giữ được tiền tốt hơn.
Và khi kết hợp với một người làm thật như Hải, người đã có mô hình vận hành và đào tạo nghề hiệu quả, hệ sinh thái sẽ không bị rơi vào tình trạng nói hay mà khó làm. Nó sẽ đi được bằng hành động.
Một câu chuyện tưởng tượng, nhưng rất gần với thực tế của người Việt ở Đan Mạch
Tôi hình dung có một người em tên Minh, qua Đan Mạch theo diện lao động. Minh chăm chỉ, nhưng không có nghề mạnh, làm nhiều mà thu nhập vẫn chỉ đủ sống. Minh muốn đổi đời nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Minh đi học một khóa nghề theo chuẩn dịch vụ, học tác phong, học quy trình, học cách tạo trải nghiệm khách hàng. Minh bắt đầu có thu nhập tốt hơn.
Sau đó Minh học thêm cách xây thương hiệu cá nhân bằng nội dung, bắt đầu chia sẻ hành trình sống ở Đan Mạch, hành trình học nghề, những bài học kỷ luật. Minh dần có cộng đồng nhỏ, có khách hàng ổn định, và có một dòng thu nhập phụ từ việc chia sẻ kiến thức, sản phẩm, hoặc đào tạo.
Đến giai đoạn muốn mở rộng, Minh lại đứng trước những quyết định lớn: mở cơ sở hay hợp tác, tập trung dịch vụ cao cấp hay mở rộng đại trà, đầu tư thời điểm nào để ít rủi ro nhất. Ở đây, nếu Minh có thêm một công cụ phản tư như huyền học ứng dụng, không phải để quyết định thay Minh, mà để Minh hiểu bản thân hơn và chọn chiến lược phù hợp, Minh sẽ bớt trả giá bằng thử sai.

Một người đi lên như vậy sẽ kéo theo cả gia đình, rồi kéo theo bạn bè. Thịnh vượng của cộng đồng bắt đầu từ những cá nhân dám xây nền móng thật.
Thịnh vượng của người Việt xa xứ là một công trình, không phải một cú bứt phá
Tôi muốn kết bài này bằng một điều rõ ràng. Người Việt ở nước ngoài có nhiều cơ hội, nhưng cũng nhiều áp lực vô hình. Bạn vừa phải sống trong văn hóa mới, vừa phải giữ gốc, vừa phải nuôi gia đình, vừa phải chứng minh giá trị. Nếu chỉ cố bằng sức, bạn sẽ mệt. Nếu có hệ sinh thái, bạn sẽ bền.
Nền móng vững chắc của anh Nguyễn Văn Hải cho thấy một nguyên tắc: đi xa được là nhờ kỷ luật, nghề thật, chính trực, và một môi trường nâng con người lên. Cộng đồng người Việt tại Đan Mạch, nếu có thêm một hệ sinh thái đào tạo bài bản, và nếu huyền học ứng dụng được đưa vào như một công cụ định hướng có trách nhiệm, tôi tin sẽ xuất hiện một làn sóng thịnh vượng mới, không phô trương, nhưng sâu, vững và lan tỏa.
Nếu bạn là người Việt ở Đan Mạch hoặc Bắc Âu, và bạn đang ở giai đoạn muốn xây nền móng thật cho đời mình, hãy bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản: hôm nay tôi nâng năng lực nào để ngày mai bớt bị động. Khi bạn trả lời được câu hỏi đó mỗi ngày, thịnh vượng sẽ đến như một hệ quả, không phải như một phép màu.



