
Khát vọng Việt Nam vượt Singapore: Góc nhìn của Đỗ Hải Vương Nam và Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú
“Sự thay đổi trong kinh doanh không còn là cảm hứng, mà là trách nhiệm. Góc nhìn của Đỗ Hải Vương Nam và Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú về kỷ luật, tiêu chuẩn và kỷ nguyên vươn mình của Việt Nam.”
Có một sự thật mà tôi tin mọi doanh nhân đều từng chạm tới, chỉ là có người né tránh, có người dám nhìn thẳng. Thị trường không đổi thay theo cảm xúc của chúng ta. Nó thay đổi theo kỷ luật của những người làm thật, theo tiêu chuẩn của khách hàng thông thái, và theo tốc độ tiến hóa của xã hội. Vì thế, sự thay đổi trong kinh doanh không còn là câu chuyện truyền cảm hứng kiểu “bật dậy và làm lại”. Nó là trách nhiệm. Trách nhiệm với tiền của khách hàng, với niềm tin của đội ngũ, với danh dự của nghề, và sâu hơn nữa là với tương lai của một cộng đồng đang đặt kỳ vọng vào thế hệ doanh nhân.
Tôi là Đỗ Hải Vương Nam. Tôi có một người bạn rất thân trong cộng đồng là Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú. Tình bạn của chúng tôi không bắt đầu bằng lợi ích, mà bắt đầu bằng một nỗi khắc khoải giống nhau. Anh Tú làm y học bào thai, một lĩnh vực mà từng quyết định có thể chạm tới sinh mệnh của mẹ và em bé. Tôi đi con đường khác, xây hệ sinh thái phong thủy ứng dụng gắn với trang sức và năng lượng số, nhưng mục tiêu vẫn là giúp con người sống tốt hơn và ra quyết định đúng hơn. Khi hai người cùng tôn trọng sự thật và cùng muốn phụng sự, chúng tôi tự nhiên trở thành bạn.
Sự thay đổi bắt đầu từ một câu hỏi đau đáu
Có một buổi tối, tôi và Bác sĩ Tú ngồi với nhau, không phải để nói chuyện đời thường, mà để phân tích Việt Nam còn thiếu gì so với Singapore. Chúng tôi đi từ y khoa đến kinh tế, từ giáo dục đến cách một quốc gia vận hành hệ thống dịch vụ công. Cuộc trò chuyện đó không có sự bi quan. Ngược lại, nó khiến chúng tôi tin rằng Việt Nam còn rất nhiều dư địa để phát triển, bởi tiềm năng con người Việt Nam là rất lớn. Vấn đề không nằm ở trí tuệ hay ý chí, mà nằm ở khả năng đồng lòng, ở tính kỷ luật, ở cách chúng ta xây chuẩn và giữ chuẩn.
Tôi nhớ rất rõ câu nói của anh Tú khi nhắc đến những ca khó trong can thiệp bào thai. Anh bảo, điều đáng sợ không phải là ca khó, mà là phát hiện muộn. Khi đã muộn, mọi quyết định đều trở nên đắt đỏ, thậm chí không còn cơ hội. Tôi nghe câu ấy và thấy nó đúng với kinh doanh đến lạnh người. Rất nhiều doanh nghiệp không chết vì thiếu tiền hay thiếu ý tưởng. Họ chết vì phát hiện muộn những điểm yếu trong hệ thống, phát hiện muộn sự thay đổi của khách hàng, phát hiện muộn sự xuống cấp của uy tín.

Sự thay đổi, vì vậy, bắt đầu bằng một câu hỏi đau đáu: mình đang nhìn thẳng vào sự thật hay đang tự trấn an bằng hy vọng. Khi doanh nhân dám trả lời câu hỏi đó bằng hành động, doanh nghiệp sẽ có cơ hội sống lâu. Khi một dân tộc dám trả lời câu hỏi đó bằng kỷ luật quốc gia, đất nước sẽ có cơ hội bước vào kỷ nguyên vươn mình một cách thật sự.
Bài học từ y học bào thai: can thiệp sớm để cứu tương lai
Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú là một trong số ít bác sĩ tại Việt Nam được đào tạo chuyên sâu về y học bào thai. Anh học tập và tu nghiệp trong nước và ngoài nước, từ môi trường đại học y cho tới các trung tâm lớn, tiếp cận những kỹ thuật khó như truyền máu thai nhi trong tử cung, dẫn lưu dịch màng phổi, dẫn lưu bàng quang. Tôi từng nghe anh kể về những mẹ bầu phải ra nước ngoài vì thiếu cơ hội can thiệp trong nước. Chính nỗi trăn trở đó khiến anh chọn con đường chuyên sâu, chọn sự khắc nghiệt của đào tạo và nghiên cứu, để người Việt có thêm cơ hội được chữa trị ngay trên đất nước mình.
Khi tiêu chuẩn sống tăng lên, xã hội sẽ tự thanh lọc
Nếu nhìn bằng góc độ kinh doanh, y học bào thai là một ví dụ điển hình của chuyên môn hóa ở đỉnh cao. Ở đó, tiêu chuẩn không nằm trên truyền thông, mà nằm trong phòng can thiệp, trong sự chuẩn xác của thao tác, trong sự thận trọng của quy trình, và trong đạo đức nghề nghiệp. Mỗi ca thành công là niềm tin tích lũy. Mỗi sai sót là cái giá có thể không đong đếm được. Khi một người chọn sống với tiêu chuẩn như vậy, họ buộc phải thay đổi mỗi ngày, bởi y học luôn tiến lên, và sinh mệnh con người không chờ.
Tôi học từ anh Tú một điều rất rõ: muốn đưa Việt Nam vượt lên, trước hết phải xây văn hóa tiêu chuẩn, rồi biến tiêu chuẩn thành thói quen xã hội. Khi thói quen đã hình thành, chất lượng dịch vụ y tế và giáo dục sẽ không còn phụ thuộc vào vài cá nhân xuất sắc, mà trở thành năng lực của cả hệ thống.

Doanh nhân cũng cần một tinh thần can thiệp sớm
Trong doanh nghiệp, “can thiệp sớm” là phát hiện sớm rủi ro, sửa sớm cấu trúc vận hành, và củng cố sớm niềm tin. Nó là việc dám nhìn vào những con số không đẹp, dám thay đổi sản phẩm khi khách hàng đã đổi, dám đầu tư vào đào tạo khi đội ngũ đang hụt lực. Cái khó là can thiệp sớm thường không tạo cảm giác hào hứng. Nó giống như đi khám định kỳ, tốn thời gian, tốn kỷ luật, và nhiều khi chưa thấy lợi ngay. Nhưng chính nó quyết định doanh nghiệp sống bền hay không.
Bài học từ xưởng kim hoàn ba mươi năm: truyền thống là bệ phóng để đổi mới
Tôi sinh ra và lớn lên trong tiếng búa, tiếng máy, và mùi kim loại của xưởng kim hoàn. Với nhiều người, nghề vàng là sự lấp lánh. Với tôi, nó là mồ hôi, là độ chính xác đến khắc nghiệt, là câu chuyện uy tín phải đủ mười phần. Gia đình tôi có nhà máy sản xuất hoạt động bền bỉ nhiều thập kỷ, là nền tảng cung ứng cho hơn hai nghìn đối tác trong ngành vàng bạc đá quý. Tôi hiểu rất rõ một chân lý: trong ngành này, lời hứa rỗng không tồn tại lâu. Chỉ có chất lượng và sự trung thực mới giữ được khách hàng.
Từ năm 2017 đến năm 2020, tôi học chương trình Thạc sĩ Kinh tế và Quản trị Kinh doanh tại Đại học Bedfordshire ở Anh. Thời gian đó là một cuộc đấu tranh nội tâm. Một bên là nghề truyền thống với những quy trình đã quen, một bên là tư duy quản trị hiện đại và sự thay đổi chóng mặt của công nghệ. Có lúc tôi tự hỏi, mình có cần quay về hay không. Nhưng rồi tôi nhận ra, truyền thống không phải gánh nặng. Truyền thống là bệ phóng, nếu người kế thừa đủ bản lĩnh để nâng cấp nó.
Thay đổi không phải đập bỏ cái cũ, mà là nâng cấp cái đúng
Khi trở về, tôi không chọn làm thương mại đơn thuần. Tôi chọn xây một thương hiệu có nền móng sản xuất thật và tư duy chiến lược. Tôi hiểu rằng, muốn đi đường dài, phải kiểm soát được chất lượng từ gốc, và phải có hệ thống để nhân bản niềm tin. Vì thế, tôi xây Vương Kim Bảo không theo logic bán nhanh, mà theo logic kiến tạo di sản. Sản phẩm đi ra thị trường, dù bán lẻ hay bán sỉ, đều phải giữ chuẩn, vì chuẩn chính là danh dự.
Và rồi, từ nền móng sản xuất đó, tôi đi thêm một bước mà nhiều người thấy lạ: tôi đưa phong thủy ứng dụng và Bát tự vào quy trình tư vấn như một công cụ quản trị bản thân, chứ không phải câu chuyện mê tín. Tôi nhìn khách hàng như một thực thể vận động, có chu kỳ thịnh suy, có điểm khuyết thiếu, có giai đoạn mạnh và giai đoạn yếu. Khi hiểu đúng, tư vấn sẽ trở thành chiến lược, không còn là bán vật phẩm.
Tư duy hệ thống: từ Bát tự đến chiến lược doanh nghiệp
Nhiều doanh nhân tìm đến phong thủy vì muốn an tâm. Tôi tôn trọng nhu cầu đó, nhưng tôi luôn nhấn mạnh một điều: an tâm bền không đến từ lời trấn an, mà đến từ hiểu rõ và hành động đúng. Vì vậy, trong cách làm của tôi, phong thủy ứng dụng không dừng ở việc chọn màu hợp mệnh theo cảm tính. Tôi thường bắt đầu bằng phân tích Bát tự trọn đời, định vị khách hàng đang ở đâu trong chu kỳ mười năm của đại vận, rồi mới thiết kế giải pháp.
Giải pháp đó không chỉ là một chiếc nhẫn hay vòng tay. Tôi coi trang sức như một trạm năng lượng, cần được quy hoạch chính xác theo mục tiêu và trạng thái của người đeo. Từ đó, tôi xây một hệ sinh thái năng lượng đa tầng, gồm năng lượng thân qua trang sức mang theo người, năng lượng định danh qua những con số gắn với đời sống tài chính, và năng lượng môi trường qua không gian làm việc. Mục tiêu cuối cùng là giúp doanh nhân giữ tâm thế ổn định, tăng độ minh mẫn khi ra quyết định, và giảm xác suất đi vào những bước đi sai lầm trong giai đoạn yếu năng lượng.

Bao vây rủi ro là tư duy của người làm lớn
Có một khái niệm tôi dùng rất nhiều: bao vây rủi ro. Trong kinh doanh, bao vây rủi ro là xây cấu trúc bảo hộ trước khi biến động xảy ra. Trong phong thủy ứng dụng, nó là bổ sung đúng yếu tố còn thiếu, tạo độ cân bằng để giảm tác động của những giai đoạn bất lợi. Khi doanh nhân hiểu điều này, họ không còn chạy theo giải hạn muộn màng, cũng không còn phụ thuộc vào may mắn. Họ trở về với thứ cốt lõi nhất: quản trị bản thân, quản trị quyết định, quản trị hệ thống.
Tôi tin rằng doanh nhân Việt Nam hoàn toàn có thể mạnh hơn, nhanh hơn, và bền hơn, nếu chúng ta nhìn phong thủy như một phần của self investment, đầu tư để nâng chất lượng quyết định, chứ không phải mua một vật phẩm để cầu xin điều gì đó từ bên ngoài.
Việt Nam và Singapore: khoảng cách không nằm ở trí tuệ, mà ở kỷ luật quốc gia
Trong những lần trò chuyện với Bác sĩ Tú, chúng tôi nhắc nhiều đến hình ảnh Singapore như một quốc gia nổi tiếng về cách xây hệ thống. Người ta hay kể câu chuyện về một Singapore kỷ luật, chú trọng giáo dục, phát triển y tế, xây môi trường sống tốt, và coi năng lực con người là tài sản chiến lược. Điều khiến chúng tôi suy nghĩ không phải là Singapore “hơn” ở đâu, mà là họ đã giữ chuẩn như thế nào trong nhiều thập kỷ, để chuẩn trở thành bản sắc.
Việt Nam không thiếu người giỏi. Việt Nam cũng không thiếu khát vọng. Chúng ta thiếu một điều khó nhất: sự đồng lòng lâu dài. Đồng lòng không phải là hô khẩu hiệu, mà là thống nhất chuẩn mực và cùng thực thi. Khi người làm y giữ chuẩn cứu người, người làm giáo dục giữ chuẩn đào tạo, người làm doanh nghiệp giữ chuẩn sản phẩm và đạo đức, thì sức mạnh quốc gia sẽ tự nhiên tăng lên. Không cần phép màu. Chỉ cần đủ người giữ chuẩn đủ lâu.

Doanh nhân là lực đẩy của chất lượng dịch vụ quốc gia
Tôi tin kỷ nguyên vươn mình của Việt Nam sẽ không đến từ một nhóm nhỏ, mà đến từ tầng lớp doanh nhân và chuyên gia cùng nhìn về một hướng. Khi doanh nhân xem khách hàng là trung tâm, xem chất lượng là nguyên tắc, xem đào tạo là chiến lược, chúng ta sẽ có doanh nghiệp tốt. Khi có nhiều doanh nghiệp tốt, xã hội sẽ có nhiều việc làm tốt, nhiều dịch vụ tốt, và nhiều người sống tốt. Đó là con đường thực tế nhất để nâng chất lượng y tế và giáo dục, để người dân có môi trường và đời sống tốt hơn.
Bác sĩ Tú cứu sự sống từ khi còn trong bụng mẹ. Tôi xây hệ sinh thái giúp doanh nhân vững tâm, vững quyết định, vững nền móng. Hai hướng đi khác nhau, nhưng gặp nhau ở một niềm tin: muốn đất nước mạnh, phải nâng chất lượng con người, và muốn nâng chất lượng con người, phải bắt đầu từ tiêu chuẩn và kỷ luật.
Kết: Sự thay đổi lớn luôn bắt đầu từ những người dám sống thật
Nếu bạn là doanh nhân, tôi muốn bạn ghi nhớ một điều. Sự thay đổi trong kinh doanh không phải là đổi chiến dịch, đổi kênh, hay đổi hình ảnh. Sự thay đổi thật là đổi chuẩn. Khi bạn đổi chuẩn, bạn sẽ tự nhiên đổi cách làm, đổi đội ngũ, đổi sản phẩm, và đổi cả vị thế của mình trên thị trường.
Tôi mong Việt Nam sẽ có ngày vượt Singapore ở y tế và giáo dục, không phải để hơn thua, mà để người dân Việt Nam được sống trong một môi trường tốt hơn, an toàn hơn, và đáng tự hào hơn. Tôi tin ngày đó không xa, nếu người Việt đồng lòng và chung mục tiêu, mỗi người giữ chuẩn của mình, mỗi doanh nhân làm thật, mỗi bác sĩ giữ y đức, mỗi thầy cô giữ sứ mệnh, và mỗi gia đình giữ niềm tin vào giáo dục và kỷ luật.
Khi bạn quyết định thay đổi từ hôm nay, bạn không chỉ cứu doanh nghiệp của mình. Bạn đang góp một phần vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Và nếu bạn cần một người đồng hành để nhìn lại hệ thống của mình, nhìn lại cách ra quyết định, và xây lại nền móng từ bên trong, tôi sẵn sàng chia sẻ bằng sự thật, bằng phương pháp, và bằng trách nhiệm.
Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Tú: https://drtuyhocbaothai.com/gioi-thieu-bac-sy-nguyen-ngoc-tu/



